Truyện Sex Hay 2018: Chị Thủy hàng xóm P3

Đọc Phần 2: Tại đây

 
Đang tĩnh lặng bỗng có tiếng chuông điện thoại như xé màn đêm, kéo tôi trở lại, đầu tôi vang lên những tiếng nhạc chuông. “Chị về rồi, chị về rồi” tôi nhanh chóng móc điện thoại ra, nhưng mà… không phải là số chị, mà là số thằng Toàn, nó gọi cho mình làm gì nhỉ, tôi cảm thấy quái lạ, nhưng chỉ cần không phải là Linh gọi là được rồi, tôi cầm máy lên, nghe xong tôi giật mình nói :
– Cái gì, thằng Tuân chở con Hương bị tại nạn hả, ở đâu, chỗ nào nói nhanh.
 
Tôi nghe mà giật thót mình, thằng bạn thân chí cốt của tôi từ nhỏ lại bị tai nạn ngay lúc này sao, lại còn đang chở con người yêu của nó nữa chứ, mà thằng mặt loz Toàn ăn nói chả rõ cái gì cả, chả biết nó có bị làm sao không. Tôi chả còn suy nghĩ gì nữa, trong đầu chỉ còn hình ảnh thằng bạn thân từ bé, giờ nghe tin nó tai nạn, không biết sống chết, giọng thằng Toàn như nức nở, tôi lao nhanh qua mái nhà, chạy nhanh từ trên nhà xuống, bố mẹ thấy tôi đi từ trên tầng 2 xuống, ngơ ngơ ngác ngác, đang định hỏi tôi cái gì đó, nhưng mà tôi đâu có để ý, tôi phóng xe máy đến ngay chỗ thằng Toàn nói, lòng tràn nhập sự sợ hãi, hồi Tết, thằng bạn mà tôi thân từ năm cấp 2, lên cấp 3 thì tách lớp, nhưng mà vẫn chơi với nó, tết năm đó, nó uống quá chén, đã sảy ra tai nạn làm tôi rất buồn, nó đã vĩnh viễn ra đi, giờ lại nghe tin thằng Tuân bị tiếp, tôi chả biết làm sao cả.
Xe phi nhanh đến chỗ thằng Toàn nói, thấy 1 đám đang đứng lố nhố, thì ra là thật rồi sao, thằng Tuân bị thật rồi sao. Xe vừa đến, tôi đạp chống phi xuống nhìn xung quanh, chả thấy cái mẹ gì, không thấy xe đổ, không thấy công an, các mảnh vỡ của 1 vụ tai nạn càng không có, rồi từ đâu đó có tiếng nói :
– A, nó đến rồi kìa, nó đến rồi đó.
Tôi nhìn về hướng đó, thấy 1 đám người chạy đến, có lũ bạn của tôi, thằng Toàn, cái Linh, thằng Tuân, con Hương , đầy đủ cả. Tôi sững lại, tôi đã hiểu ra, hiểu ra rồi, chúng nó đã áp dụng cái cách mà tôi đã làm với chị, tôi đứng đó, tôi đã hiểu cái cảm giác của chị hôm đó, tôi lặng im nhìn tụi nó, tay nắm chặt lại, nghiến răng nghiến lợi, thằng Toàn vỗ lên vai tôi nói :
– Cách này hay à nha, kéo được nó ra đây luôn, lại ăn mặc chỉnh tề nữa chứ, quá tốt rồi.
Tôi nghe cái giọng hô hố của nó, tôi không kìm được, tôi đẩy tay nó ra, tôi vung tay đấm 1 cái rất mạnh thẳng vào mồm nó, may mà nó kịp phản ưng, cúi cái đầu xuống, nên chỉ chạm vào đỉnh đầu nó, nó sợ hãi lùi lại, không giám cười nữa, tôi chỉ thằng vào mặt nó nói :
– Tao nói cho mày biết , lần sau mà còn lôi bạn bè ra đùa kiểu đó, tao sẽ đấm gãy hết răng của mày luôn đó.
Tôi lại đảo mắt nhìn thằng Tuân, và cả lũ, tất cả đã thôi cười, nhìn tôi như 1 tên lưu manh, tôi chỉ tay vào thằng Tuân, tôi bảo :
– Cách này do mày nghĩ ra phải không, lần này tao nói trước, lần sau mà còn dùng cái kiểu này kêu tao ra nữa, thì đéo có bạn bè nữa đâu.
Thằng Tuân im lặng nhìn thằng Toàn, nó biết tôi thật sự tức, con Linh đi ra, nó mếu máo bảo :
– Mình…. mình không nghĩ là cậu sẽ tức giận như thế, đó là chủ ý của mình, tại chiều nay cậu nói có việc bận, mình muốn kéo cậu đến đây, tối nay lớp mình họp mặt đông đủ, Tuân và Hương là nhân vật chính, có chuyện muốn nói, Tuân bảo là chuyện quan trọng của 2 đứa nó, không thể thiếu cậu được, nên mình mới nghĩ ra cách này kêu cậu đến, cậu không làm sao chứ.
Tôi đã bình tĩnh trở lại, tôi nhìn khắp mọi người, đúng là tôi hơi quá, ai nấy đều đang sợ hãi, không khí tĩnh lặng, tôi nói :
– Ừhm, mình xin lỗi mọi người, nhưng mọi người hiểu có biết lúc nghe tin nó tai nạn mình lo thế nào không, giờ lại biết bị lừa nên cảm thấy rất tức không kìm nén được.
Tôi nhìn thằng Toàn, và thằng Tuân, tôi nói :
– Thôi được rồi, cho tao xin lỗi, chả mấy khi lớp đông đủ, có chuyện gì mà làm lớn dữ ha.
Tôi làm mặt cười cười, không khí thôi không còn nặng nề nữa, thằng Toan đi lên, nó bảo :
– Ừhm, tao cũng biết là làm quá với mày, tình cảm bạn bè thế là được rồi , coi như không nhìn lầm thằng bạn như mày.
Cả lũ cười ầm lên, Thằng Tuân như đang muốn nói cái gì, tiếng chuông điện thoại lại 1 lần nữa vang lên, lần này thì là của chị, tôi thở dài , nghe máy, tiếng chị vang lên :
– Em đang ở đâu đó, qua đưa chị chìa khóa nào, chị về nhà rồi.
Tiếng xe máy, tiếng bọn bạn tôi ồn ào lọt vào điện thoại, tôi nói :
– Vâng, em về ngay, chị đợi em chút .
Tiếng chị lại nói :
– Em đang đi chơi với bạn ah.
Tôi ngần ngừ, tôi bảo :
– Vâng, nhưng mà em về ngay đây, đợi em chút.
Tôi cúp máy, đang tính nói chào bọn nó rồi về, thằng Tuân nhìn tôi nó bảo :
– Sao, mày đên rồi, còn lại định đi ngay ah, bạn bè đông đủ cả ở đây, tao còn có chuyện muốn nói, mày vì cuộc điện thoại của con bồ mày mà bỏ lại tất cả anh em ah.
Nó nhìn tôi, tôi lặng cả người, chưa bao giờ nó nghiêm chỉnh như thế, tôi cảm thấy hơi sơ sợ, cái thằng này lấc ca lấc cấc mà h lại nghiêm mặt thế, con Linh lúc la lúc lắc ngón tay, trên tay là nó chùm chìa khóa xe máy của tôi, nó cười cười :
– Sơn không về được đâu, tớ cầm chìa khóa xe máy rồi, Tuân không phải lo, bọn mình đi vào trong thôi, hôm nay Tuân và Hương là nhân vật chính đó.
Rồi nó kéo tay tôi, nó bảo :
– Mình vào trong thôi, cậu cũng nên ở lại nghe xem 2 đứa nó nói cái gì chứ, chút nữa mình đưa chìa khóa cho mà, không cần lo.
Nó cười híp cả mắt, nó vẫn mặc cái váy đen đó. “Con này, chắc chiều nay không tắm chắc rồi” Tôi thầm nghĩ, tay nó ôm ghì lấy tay tôi, ấn lên bờ ngực nó căng tròn, mềm mại, đi theo tôi vào trong. Tôi lắc đầu, thôi ngồi nghe xem nó nói cái gì, dù sao hôm nay mọi người đông đủ, 2 đứa nó lại có việc, giờ cũng còn sớm, với lại tôi bảo chị chờ rồi mà, nhưng để cho chắc ăn, tôi móc điện thoại ra, đang định nhắn tin kêu chị chờ thêm 1 chút thì thằng Tuân giật lấy, nó bảo :
– Giờ mày có bạn gái rồi, mày chả coi tao ra gì rồi đúng không, chờ tao nói xong chuyên, tao đưa điện thoại cho.
Tôi hầm hầm nhìn nó, đang muốn túm cổ nó lấy lại cái điện thoại, đã thấy cái Hương túm tay tôi nó bảo :
– Thôi, đến rồi thì ngồi chút đi, vội gì mà vội dữ vậy.
“Không phải vội mà là rất vội, xoong nồi xong cả rồi, đang chờ về nấu đây này” Nhưng mà 2 đứa nó đều nói vậy, tôi còn biết làm gì nữa. Linh thì vẫn ôm ghì lấy tay tôi, trông rất tình cảm, nó kéo tôi ngồi xuống, cả lũ tập trung đông đủ, tiếng cười nói trông có vẻ khá là vui, sinh viên năm 1 mới về, đâu cũng thế cả,mãi 1 lúc sau mới ngớt. Thằng Tuân giơ giơ tay, ra vẻ ý nói mọi người trật tự.
”Mẹ kiếp, rồi cũng vào việc chính rồi, xem xem nó nói cái gì.”
Người tôi nóng như có kiến bò, đứng ngồi không yên, lại còn phải liên tục tiếp chuyện cái Linh và đám bạn, chỉ mong nhanh nhanh rồi về, tôi quyết định nán lại ở đây 30p rồi đi, coi như thế là đã quá ổn rồi, với lại tôi tin chị sẽ đợi tôi, 30p thì cũng giống như hôm thứ 7 tôi đợi chị thay đồ, cũng nhanh thôi mà.
Nghe thằng Tuân nói xong, tôi tý thì phun ra ngụm nước, tức hộc máu, muốn bước lên đập cho nó 1 cái, tưởng chuyện gì, thế mà cứ làm ra vẻ quan trọng lắm, tôi lại cứ nghĩ chúng nó đình công cưới sớm mong anh em ủng hộ hay là tập trung anh em quyên góp tiền phá thai cho con Hương kìa, hóa ra nó lại tập trung anh em để tuyên bố là nó với con Hương công khai quan hệ yêu nhau. ĐM, nghe chuối không thể tả được, tôi nghĩ tổng số lông lồn con Hương + số lông chym thằng Tuân bằng bao nhiêu tụi nó có khi đã thuộc lầu rồi ý chứ, còn ra vẻ công khai quan hệ, thế mà bọn trong lớp vỗ tay nhiệt liệt , 1 vài thằng hai lúa còn lên chúc mừng nắm tay như trong hôn lễ, bó chym, đéo đỡ được, con Linh ngồi bên vỗ tay hớn hở như ngạc nhiên lắm, đúng là khéo diễn trò.
Tôi chăm chăm ngó đồng hồ, cũng gần được 30p rồi, tôi quay sang cái Linh :
– Ê, đưa chìa khóa xe máy đây, tớ còn về.
Con Linh chu môi lên :
– Ở lại chút đi, mới tý đã về, mấy người mọi người đông thế này, tý còn hát nữa mà.
Tôi nói :
– Thôi, ở đây như thế là quá lắm rồi đó, chuyện chính nghe xong rồi, tớ đi đây, có đưa chìa khóa không thì bảo.
Nó nhìn tôi, ấm ức lắm, nó ném chìa khóa cho tôi :
– Đó, thì đi đi, đi nhanh lên cho khuất mắt, đi mà kè kè với con nào đó .
“Ơ cái con này, tự nhiên động kinh, ai làm gì nó cơ chứ.” Tôi cũng chả thèm chấp nó, chạy lên chỗ thằng Tuân :
– Đưa điện thoại đây tao về mày, không má tao kêu đó .
Nó nhìn đồng hồ :
– Mới gần 9h, kêu cái gì, kệ đi, ngồi chút đi, tý còn hát, hôm nay chơi đêm, mấy khi đông vui thế này, mày về lại đi với con bồ mày chứ gì.
Tôi nói luôn :
– Không phải, bồ cái con khỉ, tao có chuyện mà, không gấp thì tao đâu có thế này, không phải mày không biết tao, tao có chuyện thật đó.
Nó nhìn tôi chằm chằm, rồi thở dài, cầm cái điện thoại ném cho tôi:
– Đó, thì về đi, chán mày quá .
– Mày chửi tao cũng phải té, tao đi đây, bye bọn nó hộ tao nhé.
Tôi cầm điện thoại, đi thằng ra ngoài cửa, vội ra lấy xe, loay hoay 1 lúc hơn 9h mới lấy được xe, tôi vội kéo ga thật nhanh lao về nhà, lòng thầm nghĩ “chắc chắc chị sẽ chờ tôi, chắc chắn chị sẽ chờ tôi”.
 
Tôi đến cửa nhà, ngó sang bên nhà chị, chả thấy chị đứng ở đâu cả, tôi giật minh, cảm giác lo sợ hụt hẫng tràn vào trong tôi. Tôi cầm điện thoại lên, tính gọi cho chị, thì thấy báo có tin nhắn, tôi mở ra xem, đọc xong, trong lòng tôi tràn lên 1 nỗi buồn vô hạn: “ Em cứ ở lại chơi với bạn đi, chị không sao, chị lên nhà ông bà ngủ ”.
 
Không thể nào, chị sao lại không đợi tôi về mà lại đến nhà ông bà chứ, tôi choàng tỉnh, tôi phải gọi cho chị, kêu chị về mới được, bấm số chị, nhưng mà tiếng bên đầu dây, không phải là tiếng chị mà là : “Thuê bao qua khách vừa goi ….” Tôi lo lắng, tôi sợ hãi, tại sao, tại sao chị lại tắt máy, không phải chị đến nhà ông bà sao, tắt máy làm gì chứ, hay là chị bị làm sao rồi, không thể nào, không thể nào đâu, chắc là chị đến nhà ông bà rồi điện thoại hết pin, chút nữa chị sẽ bật điện thoại thôi, tôi phải nhắn tin cho chị, để khi nào chị mở điện thoại, chị sẽ biết là tôi đang chờ chị về : “Em đang đợi để đưa chìa khóa cho chị, chị về nhanh nhé, không là em ngủ ngoài cổng nhà chị đó”.
Tôi dắt xe vào nhà, chào qua bố mẹ rồi lên tầng, lòng ngóng chờ điện thoại của chị, mãi mà không có, tôi buồn và chán nản, tưởng trừng như đã sắp xếp xong hết cả, ai ngờ lại hóa ra thế này.
Tôi đang ngồi đó, trong căn phòng của chị, tôi lặng lẽ chờ chị, chờ chị gọi điện thoại lại, nhưng rồi 9h30. 10h, 10h30 mỗi khoảng khắc qua đi như vô vọng, chị đã không về đêm nay, tôi đã gọi rất nhiều cuộc, nhưng đều là tắt máy, lòng tôi buồn vô hạn, rất nhiều cảm giác trong tôi, xunh quanh tôi giờ chỉ toàn là bóng tôi, tiếng nhạc vẫn cất lên, nhưng tôi như ù tai, tôi chả nghe được gì hết, tai tôi giờ chỉ chờ nghe tiếng điện thoại của chị thôi. Tôi nhắm mắt, sống mũi cay cay, tôi không muốn tin, tôi không muốn tin rằng tối nay chị đã không về, tôi thật sự gần như thật vọng, nhiều lần tôi muốn phi xe lên nhà ông bà gặp chị, nhưng mà gặp chị rồi tôi sẽ nói gì, nói là chị về nhà ngay, em tổ chức sinh nhật cho chị ah, nghe như kiểu là thằng dở hơi vậy, còn gì là bất ngờ nữa, còn gì là ý nghĩa nữa chứ, rồi ông bà nhìn thấy tôi, ông bà sẽ nói gì, sẽ nghĩ gì về tôi và chị.
Tôi không thể đi đến đó được, gần như tuyệt vọng, hít 1 hơi thật sâu, tự nhiên điện thoại có 1 tiếng chuông tin nhắn. Tôi vui như bắt được vàng, là chị sao, là của chị sao, mặt mày vui vẻ, tôi mở điện thoại ra, ấn mở tin nhắn :
“Thuê bao số xxxxx gửi đến bạn 1 bài hát rất hay, soạn tin xx xxx gửi đến số xxxx để biết người đó là ai và tặng bạn bài gì!”.
Tôi tức nố óc, tý thì ném cái điện thoại, mẹ kiếp cái bọn QC chó mà này, khôn nạn thật, tôi ném chiếc điện thoại lên giường, nhìn đồng hồ, đã hơn 11h rồi, muộn mất rồi, chị đã không về rồi, tôi thực sự suy sụp, tôi cố chân an mình, hít 1 hơi thật sâu, tôi đứng lên, cầm cái bật lửa đi châm hết các ngọn nến, ánh sang vàng nhè nhẹ chiếu rọi căn phòng, tiếng nên kêu tý tách, 1 loáng sau, căn phòng tràn ngập ánh nền vàng, trên cái bàn nhỏ tôi bê vào có cái nến, và cái banh kem có hàng chữ nhỏ :
– Chúc mừng Sn chị của em – Thu Thủy và cặp nến số 20 đang cháy nhè nhẹ, soi rọi sung quang. Khắp dưới đất là la liệt bóng, rất nhiều bóng mà chiều nay tôi thổi, phồng mồm trợn mắt muốn đứt cả hơi, vẽ đủ mặt người, trên trần nhà thì toàn là bóng bay, trên tường là cái băng rôn khá to, viết bằng nét chữ đỏ : Happy Birthday.
Đó chính là kỳ công cả buổi ngày hôm nay của tôi đó, chưa kể hộp quà trong túi nữa, tôi nhìn lại mọi thứ, lặng lẽ mỉm cười, hôm nay, thế là hết, mọi thứ là công cốc, ra sông ra biển hết, gần 1h nữa qua 12h, tôi sẽ dọn dẹp lại tất cả, sẽ chả còn gì cho ngày mai khi chị trở về nữa. Tôi thở dài, ngồi xuống ghế, nhắm mắt lại để ngăn nước mắt muốn rơi, sống mũi cay xè, tôi hết hy vọng rồi, tối này tôi sẽ không thể tổ chức sinh nhật cho chị như ý muốn, tất cả đều là vô ích, tất cả đều là ra sông ra biển, tôi không muốn tin cũng phải tin.
Tít tít, tôi cầm điện thoại lên đọc, 1 dòng tin nhắn nhỏ :
“Thằng kia, có ra đưa chìa khóa cho chị vào nhà không, chị đang đứng ở cổng nhà này.”
Cầm DT lên, tôi như lặng cả ng, là tin nhắn của chị sao, rồi dường như chưa giám tin, tôi xem lại số, đúng là số của chị rồi, tôi chạy nhẹ ra ngoài phòng khách, tôi sững người, bóng chị đang lấp ló ngoài cổng, cái bóng dáng thân thương ấy, làm sao mà tôi nhầm lẫn được, tôi đã tuyệt vọng, niềm vui trở lại như quá bất ngờ, nhất thời hơi đình trệ hoạt động, rồi chợt như tỉnh ra, đầu tôi tràn ngập niềm vui bất ngờ, nt lại :
“Chờ em 1p, em ra liền ”
Thật là may vì hồi nãy đã chuẩn bị xong hết, coi như là 1 chút đền bù, tôi chạy nhanh qua khu bếp, rồi lách về nhà mình, trước khi ra ngoài không quên vào nhà tắm, chỉnh lại 1 chút cho chuẩn, rồi nhẹ nhẹ mở cổng đi ra. Chị vẫn đừng đó, chị đang chờ tôi, tôi tủm tỉm cười, tôi đến bên chị, trong anh đèn đường mờ ảo, tôi như thấy nét mặt chị thoáng buồn và mệt mỏi, không có nét gì tươi vui ngày thường, chị tựa người vào yên xe, có lẽ chị đã mệt thật, hơn 11h đêm rồi còn gì, giờ này mà vẫn còn lang thang , tôi đến bên chị, tôi nói :
– Em xin lỗi, em đã không có mặt ở nhà để đưa chìa khóa cho chị, làm chị chờ lâu .
Khuôn mặt mệt mỏi lắc đầu :
– Không sao, dù sao cũng chỉ là 1 chùm chìa khóa thôi mà, đưa trước hay sau cũng được, thôi em mở cửa ra hộ chị, dắt cái xe vào, chị cảm thấy hơi mệt rồi.
Tôi lặng thinh, tôi muốn cho chị 1 bất ngờ, nên cũng chả nói gì, khẽ mở cửa, rồi dắt xe vào, chị vẫn mặc nguyên xi bộ đồ lúc trưa tôi gặp trên cơ quan, vẫn cái áo sơ mi đen và cái váy Zip, dáng chị mệt mỏi bước theo sau tôi, khẽ quay lại, đẩy cái cổng rồi khóa lại.
Tôi mở cửa chính, đẩy xe vào, tiếng nhạc nhẹ nhẹ từ phòng ngủ truyền ra, chị hơi ngạc nhiên, chỉ hỏi :
– Sao lại có tiếng nhạc, em vô nghịch máy tính mà không tắt ah .
Tôi nheo mắt cười :
– Ồ chắc là em quên, chị vào tắt dùm em cái.
Chị lắc đầu, chậm chậm tiến vào trong, tôi gọi theo :
– Từ từ, đợi em chút.
Chị quay người lại, nhìn tôi khó hiểu, tôi bước nhanh đến bên cạnh chị, tôi ôm vòng eo bé nhỏ, tôi thầm thì vào tai chị :
– Em muốn cho chị xem 1 bất ngờ.
Tôi khẽ đẩy cánh của phòng ra, ánh nến vàng hắt ra soi rõ bóng dáng 2 ng, chị đứng im, như chết lặng đi, ngơ ngắc nhìn mọi thứ xung quanh, cứ thế, tôi ôm chị từ đằng sau, chị vẫn đứng im như không tin vào mắt mình, tiếng tôi thì thào bên tai chị, hòa cũng tiếng nhạc :
– Chúc mừng Sinh nhật , happy birthday to you.
Rồi tôi khẽ ngân nga bài Happy birthday bằng cái giọng tiếng anh của một thằng một câu hoàn chỉnh bằng tiếng anh cũng không nói được.
Đôi vai chị run lên, rồi như xúc động quá, chị xoay người lại, ôm chặt lấy tôi, áp sát cả người chị vào tôi, cả người chị run lên, cặp vú mềm mại cọ vào ngực tôi, tôi ôm lấy chị, được 1 lát sau, chị mới nói nhỏ :
– Tất cả , tất cả đều là em làm sao.
“Hỏi thừa, quá thừa, không tôi làm thi ai vào đây làm nữa” Tôi bảo :
– Vâng, thì em làm mà, làm để chúc mừng sinh nhật chị đó, chị vui không.
Chị khẽ gật đầu, nói nhỏ :
– Chị rất cảm động, thực sự rất cảm động, cảm ơn em, thật sự cám ơn em rất nhiều.
Rồi chị như ôm chặt tôi thêm. Tôi đẩy chị ra, nâng khuôn mặt bé nhỏ, đôi mắt long lanh đã ngấn lệ từ lúc nào, đang nhìn tôi âu yếm, tôi vuốt ve bờ má, lau đi những giọt nước mắt của chị, tôi nói nhỏ :
– Không cần cảm ơn nhiều, cho em hôn 1 cái là được rồi .
Chị mỉm cười, quay mặt đi, rồi đôi mắt long lanh khẽ nhắm lại, đôi môi run rẩy chờ đợi, tôi khẽ xoay khuôn mặt thân thương đó, ngắm kỹ lại 1 hồi để khắc sâu vào trong trí nhớ, rồi áp lên đôi môi đó 1 nụ hôn cháy bỏng, lưỡi tôi tham lam dò tìm đầu lưỡi chị, chị cũng đáp ứng tôi, nhẹ nhàng cuốn lấy, 1 cảm giác dịu ngọt lan tỏa khắp bờ môi, đầu lưỡi nhẹ nhàng ẩm ướt đang cuốn lấy lưỡi tôi thật chặt, cứ thế, như hòa vào nhau vậy.
– Nào, chị ngồi xuống đây, hôm nay chị là nhân vật chính đó. – Tôi kéo chị ngồi xuống, còn mình ngồi vào cái ghế đối diện.
Chị vẫn ngơ ngác nhìn xung quanh rồi chị cười rất tươi, khuôn mặt mệt mỏi dường như đã biến mất, chị nhìn tôi nói:
– Thật là đẹp và lãng mạn đó, nhưng mà sao em biết được hôm nay là sinh nhật chị vậy.
Tôi nheo nheo mắt, tôi đang ngắm kỹ khuôn mặt tươi cười rạng rỡ kia, tôi đáp :
– Chả có chuyện gì mà em muốn biết lại không biết được cả, hi hi.
Chi nhìn tôi, nụ cười vẫn còn đang trên môi :
– Chỉ được cái ba hoa. Ơ nhưng mà …. – chị nheo nheo mắt nhìn cái bánh sinh nhật, trên đó có cặp ngọn nến số 20 đang cháy – em viết sai tuổi của chị rồi, đây là sinh nhật thứ ….
Tôi cắt lời luôn :
– Sinh nhật thứ bao nhiêu em không cần biết, em làm tiệc sinh nhật này là mừng chị tròn 20 tuổi, nhìn chị như vậy, ai dám nói chị không phải 20 tuổi nào .
Chị hơi cười nói :
– Lại học được cái kiểu nịnh hót ở đâu thế, nhưng mà làm sinh nhật như thế là không đúng.
– Có gì mà không đúng, với em thì chị chỉ 20 tuổi thôi, 21 là nhìn già hơn rồi, em nói thật đó, không nói sai đâu ah nha, với em như thế là có ý nghĩa rồi, em cũng chả quan tâm về đúng hay sai, nếu mà chị cứ nghĩ linh tinh, thì coi như là trở về quá khứ năm chị 20 tuổi đi là xong rồi.
Chị cười tươi lắm, lộ ra hàng răng trắng, chị cúi đầu xuống mà cười :
– Em học ở đâu cái kiểu tán tỉnh đó thể hả, mồm mép khá lắm .
Nhìn đồng hồ đã hơn 11h30, tôi xua xua tay, tôi bảo :
– Thôi không nói nữa, chị ước đi rồi thổi nến đi, mau mau kẻo nến cháy hết đó, nãy giờ cháy lâu rồi.
Chị gật gật đầu, mắt nhắm lim dim, tay để trước ngực, mồm lẩm bẩm cái gì nhỏ lắm, tôi cố nghe lỏm mà không sao nghe được, đọc xong rồi, chị thổi nến phù 1 cái, tôi vỗ tay nhiệt liệt, tôi ló nhó cái đầu về phía chị, tôi cười đểu 1 cái bảo :
– Chị ước điều gì vậy, có thể cho em biết được không ?
– Còn lâu đi, bí mật không thể nói được – chị nhìn tôi bĩu môi, ánh mắt lấp lánh nụ cười, long lanh quyến rũ.
– Thôi chả cần chị nói em cũng biết là chị cầu nguyện cho em được hạnh phúc rồi, em biết em số đào hoa, số hưởng hay được người khác cấu nguyện giúp mình – tôi ngả người ra đằng sau, giả vờ thở dài.
Chị chồm qua bàn, đập vào vai tôi một cái rồi mắng yêu :
– Còn lâu á, có mà mơ đi, đừng có mà ăn dưa bở nha. Rồi lại thu tay về, che miệng cười khúc khich.
Ánh nến vàng mờ ảo, chị lại mặc chiếc áo đen, nhìn mê hoặc không tả, rất là thần bí và khiêu khích, tôi lắc đầu, vươn lai, lăm lăm cầm cái dao cắt bánh, miệng nói :
– Ước cũng ước xong rồi, nến cũng đã thổi rồi, cắt bánh nào, em đói quá rồi.
– Ấy ấy, từ từ đã – chị giữ tay tôi lại – chưa xong mà, vẫn còn nữa .
– Còn cái gì nữa vậy ? – Tôi hỏi lại.
Chị xòe bàn tay trắng trẻo ra trước mặt tôi, nhìn tôi yêu kiều, cái miệng chu chu lên, chị nói :
– Nào, đưa đây.
– Đưa, đưa cái gì cho chị. – Tôi nhìn chị chả hiểu gì .
– Quà, đưa quà đây, không có quà đừng hòng được cắt bánh nha – chị vẫy vẫy bàn tay xinh xắn.
 
“Ah đúng rồi, thế mà tôi quên khuấy mất, chắc là vui quá nên tôi quên, mà bà này gớm nha, dám vòi mình quà, phải để mình tự tặng chứ, hứ” Tôi trêu chị :
– Trời ơi, bóng bay nè, bóng thổi nè, bánh sinh nhật nè, nến nè rồi nhạc nè, toàn cái bất ngờ, quà đó chứ còn quà ở đâu nữa ..
Chị chun cái mũi xinh xinh, cái môi cong lên nói :
– Hứ, còn lâu, mấy cái đó không tính, không có quà thì thôi, không cho cắt bánh, về mang quà ra đây rồi cắt bánh sau.
“Á, trắng trợn, giám đuổi tôi về chứ, hứ, lại về thật cho mà khóc bây giờ” Tôi thò tay vào túi quần, ra vẻ khổ sở lắc đầu, móc ra cái hộp nhỏ đã gói cẩn thận từ lâu, tôi giả bộ khổ sở nói :
– Đó, may mà em để quên cái này trong túi, không lại không được cắt bánh rồi, chị ác quá vậy.
Chị cười tươi lắm, 1 tay che cái miệng đang cười khúc khích, tay kia cầm món quà tôi đưa :
– Đó, phải thế mà ngoan chứ.
Tôi nhăn mặt, lại còn khen tôi ngoan nữa chứ, nhìn chị vuốt ve hộp quà, tôi rất vui, chị tò mò nhìn hộp quà, chị bảo :
– Nói thế thôi, chứ chị biết thừa em sẽ chuẩn bị quà mà – hồi lại cười 1 cái rất là ngọt ngào, lại nói tiếp.
– Chị mở ra xem nhé ?
– Ồ, tất nhiên rồi, chị mở đi, ai cấm chị đâu.
Tôi chống cằm nhìn chị đang mở món quà.
Chị mở món quà ra, đôi mắt long lanh ngắm nhìn, thấy chị lặng đi 1 hồi, tôi đoán là chị rất thích rồi, tôi tủm tỉm cười, chị cầm cái vòng đó lên, đôi mắt long lanh chăm chú ngắm nghía, chi gật gù ra vẻ đây ta lắm , chị bảo :
– Cũng khá đẹp đó, chắc là hàng xịn đây, coi như là có mắt thẩm mỹ 1 chút đó, uhmmm, tạm được hi hi.
“Hừm, cái vòng tôi mua đẹp thế mà chỉ khen là tạm được, nhớ đó.” Tôi biết thừa chị đang khiêu khích thôi, tôi nói :
– Xịn gì đâu, hàng giảm giá bên đường, em tiện nên tạt vào mua thôi mà, cũng chả đáng là bao đâu.
Chị liếc sang nhìn tôi, đôi môi tủm tỉm cười, chị nói :
– Thật sự là rất đẹp, đẹp lắm, chị rất thích nó, nhưng mà….- chị hơi khẽ nhíu mày khi yếm cái vòng lên cổ tay, chị nói:
– Em chọn hơi to, chị mà đeo sợ tuột mất .
Tôi vẫn chống cằm trên bàn, tôi nhìn chị, tôi cười nói :
– Nó to như thể bởi vì vốn dĩ, nó đâu phải dùng để đeo ở cổ tay, mà là đeo ở cổ chân mà, hi, có cần em đeo cho chị không.
Chị ngạc nhiên nhìn tôi :
– Sao, đeo ở cổ chân ah, lạ nhỉ,chưa ai tặng kiểu này cho chị bao giờ, thôi để chị tự đeo xem sao vậy.
Thật ra tôi đã xem 1 bộ phim, từ rất lâu rồi, khi tôi còn nhỏ, tên phim là gì cũng không nhớ lắm, tôi nhớ có đoạn chàng trai cũng tặng 1 cái vòng cho cô gái nhân ngày sinh nhật, cô ấy cũng như chị, yếm lên cổ tay rồi chê là to quá, chàng trai lặng lẽ cầm lấy cái vòng, quỳ xuống bên cạnh cô gái, rồi lặng lẽ đeo vào cổ chân cô gái, còn nói rằng :
“Người ta nói tặng vòng đeo tay chỉ trói nhau được 1 đời, tặng vòng đeo chân thì trói nhau được 10 đời”.
Cô gái thì ngồi im, gần như chết lặng, đó là đoạn tôi rất thích trong bộ phim đó, nên nhớ rất rõ. Tôi và chị thì không cùng hoàn cảnh thế được, tôi cũng không thể quá trơ trẽn quỳ xuống mà đeo vòng vào chân chị được, nếu chị đúng là 20 tuổi, chưa gia đinh và là người yêu chính thức của tôi, thì có lẽ tôi sẽ làm như thế, nhưng ở đây mọi chuyện đều khác, không thể cứ áp dụng tùy tiện được.
Chị khẽ tháo guốc, nâng đôi chân lên, yêm thử, rồi tủm tỉm cười, đeo vào cổ chân mình, phải nói là chiếc vòng đó rất hợp với cái cổ chân trắng trẻo xinh xắn của chị, tôi rất vui, chị duỗi chân ra, ngắm ngắm, rồi bảo :
– Rất đẹp, phải nói là ý kiến không tồi chút nào.
Tôi lặng im, mỉm cười nhìn chị đang nghịch nghịch cái vòng đeo chân đó, hạnh phúc đến thật bất ngờ, nó đến khi tôi đã tuyệt vọng nhất, khi mà tôi đã không còn 1 tia hi vọng, chị đã về như đem lại 1 niềm vui lớn cho tôi. Chúng tôi cười cười nói nói, trong ánh nến vàng nhè nhẹ,lời bài hát ngân lên nhè nhẹ trong căn phòng ấm áp( nhân đây tôi cũng nói 1 kinh nghiệm nhỏ : khi 2 người ở trong 1 phòng, tốt nhất các bạn nên bật 1 bài nhạc tình nhẹ nhàng, không khí sẽ đỡ tẻ nhạt khi mà tạm thời chưa nghĩa ra cái gì để nói chuyện, nên tốt nhất nên dắt túi vài bài hát đi là vừa), tiếng nến cháy kêu tý tách hòa cũng tiếng chị vui vè, tiếng cười nhẹ của tôi, chúng tôi đang ăn bánh, cảm nhận sự ngon ngọt của cái bánh như chính không gian ngọt ngào này, chị còn khiêu khích hơn, chị khui 1 chai vang đỏ của Pháp chính hiệu ( chứ cái loại vang nổ hay vang đỏ Thăng long thì mua về chật nhà, chứ đừng nói là uống.) gọi là đồ uống mừng Sn chị.
Cứ thế thời gian chậm chậm trôi, khuôn mặt bé nhỏ xinh nhắn đỏ bừng lên vì rượu vang, tôi từ từ kể lại vụ việc tối nay cho chị nghe, chị rất chăm chú lắng nghe rồi gật gù như đã hiểu, tôi hỏi lại :
– Thế còn chị, tối nay chị đã làm gì .
Chị mơ màng, rồi nói :
– Thì cũng không có gì cả, chị tan làm, đi thằng đến nhà ông bà, ông bà làm tiệc sinh nhật cho chị, cùng nhau nấu vài món ngon rồi ăn mừng , tâm hơn 8h thì chị chào ông bà, chị về nhà và chị định…..
Chị ngập ngừng không nói, tôi hỏi :
– Chị về nhà định làm gì .
Chí hơi ngượng, chị cúi đầu nói nhỏ :
– Chị lấy lý do là em cầm chìa khóa nên ép em ở nhà đợi chị đó, em nhớ không.
Rồi chị im lặng, rồi sau đó như không nghe thấy tôi nói gì cả, tiếng chị lại nói :
– Chị muốn về sớm 1 chút để mời em đi ăn, coi như là chúc mừng sinh nhật cho chị, nhưng mà …..
Chị nói giọng lí nhí, tôi phải khuyến khích chị:
– Nhưng mà sao, chị nói bé quá em không nghe rõ, giữa em và chị còn có gì mà khó nói nữa chứ .
Chị lại nói :
– Nhưng mà lúc chị về, chị đã gọi điện thoại cho em ra đưa chị chìa khóa, lúc đó chị đã rất mong chờ em đến, chị sẽ mời em đi ăn và sẽ nói cho em biết hôm nay là sinh nhật chị, nhưng mà biết em đi chơi với bạn, lại chờ 1 lúc không thấy em về, chị đã thấy rất buồn và thất vọng, chị không biết phải làm gì, chìa khóa thì không có, chị cũng tính lên nhà ông bà ngủ, sáng mai đi làm, nhưng mà…
Tôi chăm chú nhìn chị, tôi cảm nhận lúc đó chị cũng giống tôi lúc trước, 1 cảm nhận sâu sắc về sự chờ đợi trong vô vọng, tiếng chị vang lên nhè nhẹ :
– Chị không đành lòng, chị cảm thấy trống trải, chị chưa muốn về nhà ông bà, chị đã đến 1 cửa hàng, chị đã ngồi uống nước ở đó, lúc đó chị đang rất buồn, chị không muốn bị ai quấy rầy nên đã tắt điện thoại, rồi nhìn đồng hồ gần 11h rồi, chị nghĩ nên trở về nhà ông bà để ngủ, nên đã ra về, và bật máy điện thoại lên, chị đã đọc được tn của em, nên chị… chị đã về nhà và rồi…. em biết không, chị đã rất bất ngờ và xúc động vì những gì em đã làm cho chị .
Nước mắt khẽ rơi, 2 bờ vai run lên nhè nhè, tiếng thở thổn thức nhè nhẹ vang lên trong đêm tối, khóe mắt tôi ướt ướt, sống mũi cay cay, tôi cảm nhận được chị lúc đó, cũng như tôi, tuyệt vọng, mất cảm giác, chán nản, tôi lặng lẽ đứng lên, tiến lại gần người chị. Tôi kéo chị đứng dậy, ôm chị vào lòng, chị gục đầu vào vai tôi, tiếng khóc hạnh phúc nấc lên nhè nhẹ, tôi thì thầm vào tai chị :
– Chẳng phải mọi chuyện đã được giải quyết rồi sao, còn khóc cái gì nữa, cười lên cho em xem nào.
Tôi cười hi hi, chị nhéo lên eo tôi 1 cái, rồi ôm lấy tôi. Tôi khẽ ôm chị, cảm nhận thân hình bé nhỏ xinh xắn đó đang run rẩy trong lòng tôi, lắng nghe hương vị của hạnh phúc hòa lẫn cũng tiếng nhạc ngân cao,trong không gian, bóng tối bao trùm phủ xuống lên thân hình 2 người lặng lẽ ôm lấy nhau.
Tôi đẩy chị ra, nước mắt đã thôi không còn rới xuống, 2 gò má chỉ còn lại những vệt nước đã khô, tôi ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp đó, đôi mắt long lanh, trong vắt đang nhìn tôi, bờ môi căng mọng run rẩy, mặt chị ửng hồng lên vì rượu, thân hình khiêu gợi quyến rũ, ngực phập phồng nhấp nhô theo hơi thở.
Tôi không suy nghĩ được nhiều nữa, chầm chậm tiến lên, hôn lên đôi môi bé nhỏ, cảm giác ngọt lịm lan tỏa khắp người, hít thở hương thơm trên người chị, chị ôm lấy tôi, nhẹ nhàng rướn người lên, hôn nhẹ lên bờ môi tôi, 2 mắt nhắm nghiền, chậm chậm chìm đắm vào cơn mê.
Tôi cúi người xuống, bế bổng chị lên, chị hơi giật mình, nhưng không phản đối, để im cho tôi bế, 2 tay khẽ quàng qua cổ tôi, khuôn mặt áp sát vào ngực tôi, cứ thế chầm chậm, đôi đặt chị lên chiếc giường, cũng từ từ nằm xuống, bên cạnh chị, nhẹ nhàng hôn lên bờ môi căng mộng đang khao khát, chờ mong.
Tôi hơi nằm đè lên chị, cảm nhận thân hình mềm mại phía dưới, ngửi mùi thơm từ cơ thể chị, chị vẫn quàng tay qua cổ tôi, đôi mắt long lanh đang nhìn thằng vào tôi, đôi mắt như ấm áp, quyến rũ, đôi môi cười nhẹ, chị bảo :
– Bài hát này là bài gì vậy, sao lần nào em cũng bật được bài nghe hay thế .
Tôi nhìn chị âu yếm, khẽ vuốt ve mớ tóc mai, véo nhẹ lên gò má mịn màng, tôi bảo :
– Sáng mai chị bật máy tính, chẳng phải là biết sao.
– Không thích, thích biết ngay bây giờ, không nói là chị đứng lên xem tên bài hát đó.
Chị vùng vằng như muốn ngồi dậy. Tôi chịu thua, tôi giữ lấy vai chi, tôi khẽ thì thầm :
– Tên nó là First Love của Utada hikaru.
Rồi mỉm cười, hôn lên vành tai của chị, lần lần xuống bờ môi ngọt ngào, chị gõ nhẹ lên trán tôi 1 cái, tủm tỉm cười, rồi quàng tay qua cổ tôi, miệng thì thào :
– Cởi áo chị ra đi.
Tôi nghe mà nóng hết cả người, lần này lại là chị chủ động cho tôi cởi ao, tay tôi vẫn ngoan mà, nãy giờ chỉ đang vuốt ve trên mặt chị thôi, nhưng là do chị nói nên tôi phải nghe lời thôi, 2 bàn tay mò xuống, khẽ vuốt ve 2 bờ ngực nhô lên. Miệng vẫn đang dán chặt lên bờ môi ngọt ngào của chị, cả người chị ưỡn lên như tham lam, mời mọc 2 đôi bàn tay của tôi vậy, tôi xoa nắn nhẹ nhàng 2 bờ ngực nhô cao đó, cảm nhận từ căng mọng của nó tuy là còn cách tận 2 lớp áo.
 
Đọc Tiếp P3: Tại đây
Đọc Tiếp P4: Tại đây
Đọc Tiếp P5: Tại đây
 

 

Xếp hạng 4.9 - 1 phiếu bầu