Truyện Sex: Chinh Phục Gái Đẹp – Chương 2 – P1

Đọc Chương 1 – P1: Tại đây

Đọc Chương 1 – P2: Tại đây

Đọc Chương 1 – P3: Tại đây

Chương 2 – Phần 1

Mang theo sự nghi hoặc, năm ngón Vương Gia Sơn tay lần mò dọc theo gần mép ngoài âm hộ, các đầu ngón tay vạch ra soi mói trên những sợi lông đen mịn, khoảng cách quá gần với cái khe chính giữa cái âm hộ nên không thể nào nào tránh được những sự va chạm, Phùng Thanh Mai hô hấp có chút dồn dập, sau đó khép đôi mắt lại, một vết lằn nhỏ dài tầm 10 phân, cỡ bằng chiếc đũa, màu sắc đã biến thành màu thâm đen chạy song song với mép lớn âm hộ ở bên phải rõ ràng, cho thấy bên trong đã tụ huyết, sắp sửa có triệu chứng nhiễm trùng, đưa cho Phùng Thanh Mai một miếng nhân sâm ngậm vào miệng, Vương Gia Sơn dùng kim châm cứu tại các huyệt Khí Hải, Quan Nguyên,Trung Cực, Khúc Cốt…

Sau khi châm cứu một lúc sau, chuẩn bị sẵn một cái chậu nhỏ, Phùng Thanh Mai nghẹo đầu sang bên phun ra một búng máu, cô có cảm giác thân thể cũng khá hơn một chút, Vương Gia Sơn để cho cô dùng nước ấm súc miệng, hâm nóng lại bát súp do Phùng Thanh Trúc chuẩn bị trước đó ở trên bàn, rồi đưa cho Phùng Thanh Mai uống từ từ…

Một lát sau Vương Gia Sơn rút ra ngân châm, bắt đầu chuẩn bị xử lý vết thương tụ huyết, lúc này Phùng Thanh Mai đã uống cạn bát súp, khuôn mặt đã không còn tái xanh như trước mà đã hơi chút ửng hồng, Vương Gia Sơn bắt đầu tiến vào tiếp theo quá trình trị liệu, phòng ngừa sự va chạm mạnh vào vết thương làm Phùng Thanh Mai bị đau, Vương Gia Sơn rất cố hết sức nhẹ nhàng những đầu ngón tay khi lướt qua trên cái âm hộ của Phùng Thanh Mai, đã lâu không chữa bệnh, nên giờ đối mặt tiếp cận với một người đàn bà xinh đẹp, Vương Gia Sơn chợt cảm giác trong lòng có chút áp lực.

Bàn tay hướng lên trên nên gần khe hở chính giữa âm hộ, bàn tay tiếp xúc lớp lông đen mềm nồng đậm như nhung, ngón trỏ và ngón cái cầm một cây dao nhỏ sắc bén mỏng như dao lam, rạch nhẹ lên vết thương một đường tầm hai phân, rỉ máu ra…

Phùng Thanh Mai bị đau nhưng cố nén lại, cô gồng mình, hơi ưỡn cái mu lên chịu đựng, vì thế nên cái khe hở thần bí non mềm lại hơi hở rộng ra một chút, Vương Gia Sơn nhìn thoáng qua, hai bên mép nhỏ dính sát vào nhau che khuất cửa miệng âm đạo của chủ nhân, đầu âm vật thì đang ẩn núp sát bên dưới gần đầu khe hở, Phùng Thanh Mai hoàn toàn không giống người đàn bà ngoài bốn mươi tuổi, xem màu sắc bên trong âm hộ một màu đỏ đậm trải đều không vết thâm đen, cứ tưởng nhiều nhất là cái âm hộ của người đàn bà vừa tầm ba mươi tuổi, lại nhìn thấy mé trên đôi bầu vú của Phùng Thanh Mai, Vương Gia Sơn trong tâm trí lại thấy càng mâu thuẩn lợi hại hơn, hai đầu núm vú tiên diễm rất là tinh xảo nhỏ gọn nhô đẩy như muốn xé rách cái áo cũ sờn màu, đôi bầu vú dù cô đang nằm ngữa nhưng cơ hồ thẳng đứng vun đầy như thách thức với thời gian, Vương Gia Sơn thầm nghĩ rốt cuộc đây là tình huống gì mà Phùng Thanh Mai lại có dáng người quá tốt như vậy…

Nhìn thấy Phùng Thanh Mai biểu hiện có chút đau đớn, Vương Gia Sơn giống gặp được một chút trở ngại, nên dừng tay lại chờ Phùng Thanh Mai thích ứng một hồi…

– Không có việc gì, chỉ là có chút đau, bác cứ tiếp tục đi.

Trong mấy phút đồng hồ Vương Gia Sơn bàn tay rời khỏi âm hộ của Phùng Thanh Mai vẫn không nhúc nhích, đợi cho Phùng Thanh Mai bớt đau, đề nghị tiếp tục thì mới bắt đầu động tác.

Bàn tay lại bắt đầu hướng về khu vực bí hiểm của Phùng Thanh Mai tuần tra, ngay lúc Phùng Thanh Mai có chút ý tứ xấu hổ, thì Vương Gia Sơn phát hiện ra bên trong vết rạch của vết thương có hai, ba trứng màu trắng ngà của một loại ấu trùng ký sinh bên trong, có thể là khi mới bị thương Phùng Thanh Mai đã tự dùng cây cỏ trong rừng nhau đắp lên nên mới tạo điều kiện cho âu trùng ký sinh vào bên trong vết thương như vậy.

Vương Gia Sơn bắt đầu dùng chính thủ pháp linh hoạt của mình, nặn bỏ máu bầm, dùng kim châm khều sạch trứng ấu trùng, Vương Gia Sơn dùng ngón giữa và ngón cái tại gần nơi cái khe hở mê người nặn nhè nhẹ, từ nơi vết thương nơi âm hộ của Phùng Thanh Mai truyền đến từng đợt, từng đợt mãnh liệt nhói đau, cô không tự kìm hãm được ngẩng đầu lên, há mồm thở dốc, đôi mi thanh tú nhíu lại, tiếng hít hà vì đau xót phát ra, lại làm cho người ta mất hồn tựa như là tiếng ân a rên rỉ…

Một hồi lâu sau, dần dần cơn đau dần dần giảm lại, thì từ sâu bên trong âm đạo lại bắt đầu như muốn có cơn tê ngứa tăng lên, Phùng Thanh Mai như mềm nhũn vô lực xụi lơ nằm ngữa đầu xuống, nhắm đôi mắt lại, mặc kệ để cho Vương Gia Sơn theo độ nặng nhẹ bàn tay nặn máu bầm trên vết thương của mình.

Từ bàn tay của Vương Gia Sơn không ngừng thăm dò, đã có cảm giác được ở chỗ sâu bên trong kia, bụi cỏ lông đen đã hơi có chút ẩm ướt, có thể tưởng tượng được từ sâu bên trong hang động, nhất định là dịch nhờn đã chuẩn bị đầy đủ, năm ngón tay hoạt Vương Gia Sơn sau khi nặn xong máu bầm, trong quá trình xát thuốc lên vết thương thì tình cờ thỉnh thoảng va vào khe hở thịt non nơi vùng âm vật, chỉ thấy Phùng Thanh Mai cắn chặt răng lại tựa như rất là đau đớn, có thể là một điều ngoài ý muốn của cô đang cần phải che giấu nhưng không thể tránh né được, trắng noãn, sáng loáng giữa hai đùi, nồng đậm đen nhánh lông mu theo hình tam giác che đậy đồi núi hòa u cốc, màu đỏ đậm bên trong khe hở âm hộ, bây giờ đã hơi hơi nổi lên đầu âm hạch như là hạt đậu nành lớn vậy.

Một lằn sâu đậm khe thịt chia cái mông ra làm hai nửa, ở nơi lổ hậu môn thật chặc đang nhíu nhíu co lại, hai mảnh màu đỏ sậm mép nhỏ đầy đặn đã bành trướng sung huyết, hơi mở ra, có lẽ là trải qua thời gian trị liệu vết thương kéo dài, tiểu cửa miệng âm đạo thấm ướt dịch nhờn vào bóng loáng; trung gian chính giữa khe hở âm hộ nhô ra âm hạch vô cùng mềm mại, bên trong thịt non dị thường màu đỏ tươi mới, ngay từ chính giữa hai mép nhỏ âm hộ vẫn còn chưa hoàn toàn mở ra, một giọt dịch nhờn màu trắng sữa như là âm tinh đậm đặc chậm rãi tươm ra đọng lại thành hình giọt nước ngay trước cửa miệng âm đạo, giọt nước âm khí từ từ to lên, từ bên trong âm đạo lại trào ra dịch nhờn, biến dạng thành hình cái bong bóng nước nhỏ rồi vỡ ra lăn dài xuống dươí phía lổ hậu môn…

Vương Gia Sơn cô gắng khống chế cảm xúc, ngưng thần nhắm chặt đôi mắt mình lại, từng điểm từng điểm chữa trị bấm lên các huyệt từ bên dưới bụng của Phùng Thanh Mai nhằm điều hòa ổn định lại khí huyết, quá trình này giằng co tiếp cận hơn 15 phút.

Dưới bụng của Phùng Thanh Mai bị những đầu ngón tay bấm huyệt của Vương Gia Sơn như là khiêu khích, cơn động dục đã bắt đầu nảy nở, lúc này bàn tay nóng của ông lão đã chen đè xuống mé dưới mép ngoài nhưng ngay chỗ gần kề miệng âm đạo, làm cơn ngứa ngáy bên trong tử cung của Phùng Thanh Mai cơ hồ không chịu nổi, khi mới vừa vào tuổi ba mươi, thì chồng của Phùng Thanh Mai bị cơn bạo bệnh mất đi, suốt hơn 15 năm nay cô vẫn giữ nghiêm lễ giáo, đã lâu rồi hầu như âm hộ của cô đã quên lãng sự âu yếm của người khác phái, cho nên dù giờ chỉ là bàn tay của một ông lão thầy thuốc đang chữa trị vết thương cho mình, nhưng Phùng Thanh Mai lại có cảm giác như chưa từng có nhận được sự kích thích như bực này, hơn nữa sau khi trãi qua sinh dục, tử cung hòa với âm đạo vốn là nơi càng dị thường mẫn cảm, nhưng vì chồng mất sớm, với đạo lý lễ giáo ràng buộc nên Phùng Thanh Mai cũng đành phải cam chịu khốn khó nín nhịn lâu nay, chấp nhận như là số phận của mình mà tạo hóa đã an bài sắp xếp.

Người đàn bà đang vào thời kỳ chín rộ căng mọng, thân mình làm sao chống lại những đầu ngón tay của Vương Gia Sơn vô tình va chạm dịch ngang trên cái âm hộ, cô chỉ cảm thấy trong bụng dưới của mình, từ nơi cổ tử cung bị kích thích không ngừng run rẩy, bên trong âm đạo đã lâu ngày tịch mịch trống trãi giờ thì ngưa ngứa vô cùng, đã là từng cơn run rẩy, ngay giữa khe hở âm hộ ép chặt lấy nhục phùng non mịn đã dạt dào tươm ra không ít âm dịch.

Lúc này Phùng Thanh Mai cũng không nhịn được hé mở đôi môi, sợ làm cho Vương Gia Sơn mở mắt nhìn thấy, chỉ có thể là khẽ cắn chặt hàm răng, đè thấp lấy giọng phát ra tiếng động, hàng loạt cơn ngứa, từ chỗ bên trong của bộ phận sinh dục giao tiếp, hướng về toàn thân của cô tản ra, tựa như một đợt sóng tiếp nối một đợt sóng, hàng loạt cơn sóng sau cao hơn sóng trước…

Phùng Thanh Mai vặn vẹo thân mình theo phản xạ kẹp chặt đùi, hạ thể nhẹ nhàng run rẩy tự ma sát, toàn thân đổ mồ hôi đầm đìa, hai tay bấu chặt trên sàn giường, hai bầu vú căng tròn cũng không ngừng run run, lúc này thì năm ngón tay của Vương Gia Sơn đang chà xát bụng dưới để lưu thông kinh mạch lần cuối trước khi kết thúc đợt trị liệu, cạnh lòng bàn tay liên tục chạm vào mé cạnh đầu âm vật đang sưng cứng, một cơn điên cuồng khoái cảm cuộn sóng bất ngờ ập đến tập kích lấy toàn thân Phùng Thanh Mai, tứ chi của cô giống như là phê lấy ma túy vậy, run rẩy không thôi, bao phủ trong cơn cực khoái, từ trong tử cung truyền ra từng đợt mãnh liệt co rút lại, âm tinh trào ra xung kích bộ phận sinh dục rồi cơn sướng khoái phủ khắp lấy toàn thân …

Một mùi ngai ngái, hăng hăng của con cái tiết dịch động đực xộc vào mũi của Vương Gia Sơn, ông vẫn nhắm hai mắt lại bất động, Phùng Thanh Mai từ từ cũng đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại, cô giờ có thể cảm giác được phía bên dưới trong cơ thể mình ấm áp một dòng khí lưu động, lúc này cô mới biết được lời đồn về tài năng chữa bệnh của Vương Gia Sơn không phải chỉ là khoa trương đồn thổi, quả thật là danh bất hư truyền, tuy rằng vẫn chưa có hoàn toàn khôi phục, nhưng đối với một cái căn bệnh khó nói như ma quấn trên người, giảm bớt nhiều như vậy, tuyệt đối làm cho Phùng Thanh Mai mừng rỡ như điên, không thể tưởng được Vương Gia Sơn một tay thu thập, làm cho thân thể của chính mình khôi phục lại loại trạng thái khác thường như thế này, thật sự là hết ý kinh hỉ.

Rốt cục, Vương Gia Sơn mở mắt ra, cảm giác sức lực của mình cũng bị tiêu hao không ít, Phùng Thanh Mai thân thể khôi phục có thể đạt tới bảy, tám thành, tối thiểu không còn nguy hiểm, giờ thì có thể duy trì hoạt động bình thường cũng không có vấn đề.

– Con cám ơn bác, bác ngồi nghỉ ngơi đi, con giờ thấy đã đỡ hơn nhiều lắm…

Phùng Thanh Mai nhìn xem căn nhà nhỏ của mình, cô nghĩ vừa rồi trong quá trình trị liệu, bên dưới âm hộ của mình bỗng tiết ra âm tinh làm ẩm ướt dường như đó là một cơn phóng túng bất chợt, bây giờ trở lại sự thật, nên khi nhìn thấy Vương Gia Sơn ở trong này, thì cô quá xấu hổ ngại ngùng không dám đối mặt với ông lão …

– Ừ tôi biết, hôm nay chỉ đến như thế này là xong, cô cứ an tâm tịnh dưỡng thật tốt, ba ngày sau tôi sẽ đến xem lại một chút vết thương của cô, trong thời gian ba ngày này, đừng để vết thương bị thấm nước, sẽ dễ bị nhiểm trùng rất nguy hiểm.

Vương Gia Sơn nói.

Phùng Thanh Mai lúc này đã hoàn toàn vô cùng tin tưởng vào ông lão Vương Gia Sơn nên cô đương nhiên là vô cùng phối hợp nghe theo lời ông.

– Vâng, con biết rồi!

Vương Gia Sơn rời khỏi nhà cô, Phùng Thanh Mai cũng nhìn nhận ra được Vương Gia Sơn tận lực chữa bệnh cho mình, trên gương mặt ông lão dính đầy mồ hôi nhễ nhại…

Đọc Tiếp Chương 2 – P1: Tại đây

Đọc Tiếp Chương 2 – P2: Tại đây

Đọc Tiếp Chương 2 – P3: Tại đây

Đọc Tiếp Chương 2 – P4: Tại đây

Đọc Tiếp Chương 2 – KT: Tại đây

Xếp hạng 4.9 - 1 phiếu bầu